Bảo Hiểm Nhân Thọ đã cứu sống gia đình tôi.

Năm 1989, gia đình tôi có một cuộc sống khá tốt. Cha tôi là chủ một công ty Marketing với thu nhập cao, cộng thêm khoản thu nhập ngoài từ việc tư vấn doanh nghiệp của ông ấy. Mẹ tôi ở nhà chăm sóc 2 chị em tôi. Bà đã nghỉ việc từ năm 1980 sau khi sinh chị tôi.

Mẹ tôi là người lên kế hoạch thu chi cho cả gia đình, xử lý các loại giấy tờ thế chấp ngôi nhà mới của chúng tôi và thanh toán các hoá đơn. Trong khoảng thời gian mà tôi chào đời, mẹ tôi xem xét  khoản bảo hiển nhân thọ từ công việc của cha tôi và nhận ra rằng các điều khoản cơ bản cho người lao động sẽ chỉ được trả khoảng 30.000$ – không đủ để hỗ trợ một gia đình lớn như chúng tôi trong một khoảng thời gian dài.

Vậy nên, mẹ tôi đã tính toán xem chúng tôi cần bao nhiêu tiền nếu có điều gì đó xảy ra, bao gồm cả các khoản thế chấp và chi phí sinh hoạt. Sau đó mẹ tôi đã mua thêm cho cha tôi một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ để bảo vệ ông và một hợp đồng bảo hiểm trọn đời cho bà, có gắn kèm với quỹ giáo dục cho 2 chị em tôi. 

Lúc đó mẹ tôi không thể biết được rằng, đó chính là quyết định tài chính thông minh nhất mà bà ấy đã từng làm.

Vài năm sau đó, một hôm mẹ tôi đang đứng trên bậc thang ở nhà ông bà, bà đột nhiên ngất xỉu. Sau này bà ngoại tôi nói rằng đó chính là bằng chứng cho thấy sự gắn kết chặt chẽ giữa cha và mẹ tôi. Bởi vì đúng ngay tại thời điểm đó tại New Jersey, cha tôi đã thông báo cho sân bay qua radio rằng động cơ bên phải máy bay của ông đang bốc cháy. Vài phút sau, ông báo lại lần nữa, rằng động cơ đã vỡ và máy bay đang xoáy tròn rơi thẳng xuống. Đó là những lời cuối cùng của cha tôi. Báo cáo chính thức về thiệt hại nói rằng máy bay đã hoàn toàn bị huỷ hoại.

Vấn đề là, rồi cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn và tôi cũng đã có nhiều kí ức hạnh phúc. Tôi nhớ mẹ tôi đã hỏi tôi vài tháng sau đó rằng tôi thích phòng mới của tôi có màu gì. (Màu hồng). Tôi nhớ ngôi trường tư của bà Stamp, nơi tôi học về cái loại kén và đánh vần từ “ con mèo”. Tôi nhớ khi nắm tay chị tôi đi bộ đến nhà ông bà để dùng bữa tối kiểu miền Nam ngon tuyệt với thịt gà và bánh bao. Tôi cũng nhớ tiếng mẹ tôi gõ phím trên cái máy tính bàn của bà, tiếng “chít chít chít” của nó khi in phiếu kết quả. Và mẹ tôi chưa bao giờ trông có vẻ sợ hãi hay lo lắng khi nhìn những con số trên phiếu kết quả đó.

Và tất cả nhưng kí ức tốt đẹp đó sẽ không có nếu mẹ tôi không quyết định mua Bảo Hiểm Nhân Thọ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *