Nhật ký cho con.

Bố mẹ luôn nhắc nhở nhau dù có khó khăn thế nào đi nữa cũng phải lo cho các con được thành tài.

Các con yêu quý của mẹ!

Mẹ mong rằng những dòng tâm sự này khi các con khôn lớn sẽ không phải đọc một mình,  mà chúng ta sẽ cùng bên nhau, trong không khí đầm ấm của gia đình, với đầy đủ các thành viên… để ôn lại những lo toan của mẹ bây giờ. Mẹ mong các con luôn hiểu được tâm trạng của một người mẹ như thế nào!

Là một người vợ, người mẹ trong gia đình công nhân viên chức, mẹ luôn phải học cách khéo léo trong mọi việc, đặc biệt là việc chi tiêu của gia đình. Tất cả chi phí cho cuộc sống đều từ đồng lương ít ỏi của bố mẹ, làm cách nào để cân đối việc thu và chi thật hợp lý để các con không phải thua thiệt với bạn bè trong cái ăn, cái mặc và hơn thế việc học của các con là ưu tiên hàng đầu của bố mẹ. Bố mẹ luôn nhắc nhở nhau dù có khó khăn thế nào đi nữa cũng phải lo cho các con được thành tài. Nếu có cái bằng đại học trong tay thì ít nhất các con cũng đủ tự tin bước vào đời dù cuộc sống này không dễ dàng gì.

Mẹ đã luôn trăn trở về điều đó và thật may mắn, mẹ đã được biết đến bảo hiểm nhân thọ. Mẹ vẫn đang còn trẻ, còn khỏe mạnh để có thể mua được một tấm vé lên con tàu đi đến tương lai cùng các con.

Các con yêu của mẹ!

Trong cuộc sống mọi cái đều có cơ duyên của nó. Mẹ biết đến bảo hiểm nhân thọ qua lời kể của một người thầy. Thầy kể rằng “Bảo hiểm nhân thọ lúc đầu chỉ do một nhóm thủy thủ thành lập nên, họ thấy việc lênh đênh trên biển cả mênh mông là quá rủi ro. Họ tự nghĩ nếu một ngày nào đó họ ra đi và trở thành mồi của cá thì liệu vợ con họ sẽ sống tiếp ra sao? Từ những trăn trở đó họ lập nên một ngân quỹ, mỗi thủy thủ đóng vào đó một ít tiền lương hàng tháng để lỡ một ngày họ không thể tiếp tục đồng hành cùng với gia đình, bạn bè trên cuộc đời này thì họ sẽ trích một phần ngân quỹ của nhóm ra, để chia sẻ và lo lắng cho vợ con của người đó”.

Từ những ý nghĩa cao đẹp đó, các Công ty Bảo hiểm Nhân thọ đã được thành lập. Bảo hiểm nhân thọ chính là chia sẻ rủi ro của số đông người cho một số ít người không may mắn. Hơn nữa, ngày nay, bảo hiểm nhân thọ phát triển thêm những tiện ích khác, ngoài việc chia sẻ nó như là một quỹ tiết kiệm nhỏ để lo cho kế hoạch lớn trong tương lai.

Khi mẹ biết được điều đó, bố mẹ đã quyết định tham gia BHNT , mặc dù khi đặt bút ký hợp đồng không ít người đã can ngăn. Họ hỏi mẹ sao phải là bảo hiểm? Nếu đã chết rồi thì cần gì đến tiền nữa? Họ đã sai, đúng không các con? Mẹ đã chết thì dĩ nhiên mẹ đâu mang số tiền đó theo được. Nhưng lỡ điều không may mắn đó xảy ra với mẹ thì mẹ chỉ lo ai sẽ hoàn thành tâm nguyện của mẹ là nuôi các con khôn lớn và lo cho các con đến khi các con có công ăn việc làm? Chẳng lẽ con người mẹ – dù là một công chức có mức lương bình thường lại không đáng giá 300 triệu đồng hay 500 triệu đồng sao?

Mẹ nghĩ rằng mẹ đáng giá hơn thế. Nhưng dù ít, dù nhiều mẹ cũng cần phải bảo vệ mình và bố cũng vậy. Bố mẹ đã mua hợp đồng bảo hiểm cho mình chỉ vì bố mẹ thương yêu các con. Bố mẹ biết các con cũng không mong nhận được số tiền này vì các con sẽ không còn bố mẹ nữa. Nhưng nếu chuyện đó thực sự xẩy ra, thì các con hãy nhẹ nhàng mà đón nhận, hãy nhận tình yêu thương bao la, những tính toán kỹ càng của bố mẹ cho tương lai tươi sáng của các con. Các con hãy luôn yêu bản thân mình, nhưng cũng đừng quên lo lắng thương yêu cho người thân của mình nhé!

Một lẫn nữa, mẹ mong rằng bố mẹ sẽ vẫn có thể cùng các con đi đến tận ngày các con khôn lớn, có gia đình riêng. Đó sẽ là ngày bố mẹ có được khoản tiền tiết kiệm từ bảo hiểm nhân thọ để cả nhà mình có thể đi du lịch một chuyến cùng nhau… Và các con lại viết tiếp trang thư này cho con của các con.

Yêu các con nhiều!


Nguồn:vnexpress

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *